Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!

Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi

Bể khổ mênh mông sóng ngập trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi!
Thuyền ai ngược gió, ai xuôi gió
Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!

Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!
Nổi chìm, chìm nổi biết bao người
Kiếp người nghĩ cũng lênh đênh quá
Qua cánh bèo trôi mặt nước thôi!

Tôi được đọc đọan thơ này, nhưng không rõ tên tác giả. Tuy nhiên khi đọc đọan thơ này tôi có cảm giác ngậm ngùi, cảm niệm đời là bể khổ. Thuyền ai dù xuôi gió (sung sướng) hay ngược gió (vất vả gian nan) thì cũng đều là cùng trong một biển khổ, chìm nổi, dập vùi, phiền não, đa đoan…

có ai tự tại

Giàu và nghèo đều khổ

có ai tự tại

 Hãy quan sát kỹ lưỡng người trong thế gian, giàu và nghèo đều khổ. Người nghèo khổ [thì đã đành rồi nhưng] người giàu còn khổ hơn nữa. Làm tổng thống, làm vua chúa có ai không cực nhọc? Trong đời sống có ai được đại tự tại! Chư vị nên lắng lòng quan sát, tâm sẽ bình tĩnh [sáng suốt], sẽ khai trí huệ, mới thật sự xoi thấu được chân tướng sự thật.

- HT. Tịnh Không