Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!

Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi

Bể khổ mênh mông sóng ngập trời
Khách trần chèo một chiếc thuyền chơi!
Thuyền ai ngược gió, ai xuôi gió
Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!

Ngoảnh lại cùng trong biển khổ thôi!
Nổi chìm, chìm nổi biết bao người
Kiếp người nghĩ cũng lênh đênh quá
Qua cánh bèo trôi mặt nước thôi!

Tôi được đọc đọan thơ này, nhưng không rõ tên tác giả. Tuy nhiên khi đọc đọan thơ này tôi có cảm giác ngậm ngùi, cảm niệm đời là bể khổ. Thuyền ai dù xuôi gió (sung sướng) hay ngược gió (vất vả gian nan) thì cũng đều là cùng trong một biển khổ, chìm nổi, dập vùi, phiền não, đa đoan…

bệnh khổ kịch liệt niệm Quán Âm

Bệnh khổ không chịu đựng nổi hãy niệm Quán Thế Âm Bồ Tát

bệnh khổ kịch liệt niệm Quán ÂmNếu bệnh khổ đến hồi kịch liệt chẳng chịu đựng nổi thì ngoài việc sáng chiều niệm Phật, hồi hướng ra, hãy chuyên tâm dốc chí niệm nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát. Quán Thế Âm Bồ Tát hiện thân trong sát-na, tầm thanh cứu khổ. Người gặp cơn nguy cấp nếu có thể trì tụng, lễ bái Ngài thì không ai là chẳng được cảm ứng, rủ lòng từ gia hựu khiến thoát khổ não, hưởng yên vui vậy. 

Ấn Quang Đại Sư